Cảm xúc của tôi về 15 chú chó ở Cà Mau

Cảm xúc của tôi về 15 chú chó ở Cà Mau

Mấy hôm nay biết tin về 15 chú chó, lòng tôi tự nhiên cảm thấy trĩu nặng. Buồn vì mình không làm gì được trong cái hoàn cảnh này, buồn là vì sao sinh mệnh trên thế giới quá nhỏ bé, quá mong manh. Tự nhiên tôi nhớ đến một bộ phim mà tôi đã từng xem, trong bộ phim ấy, nhân vật chính là một linh hồn trên núi, cậu ta đem lòng yêu một cô bé nhưng trớ trêu thay, nếu như cậu ấy chạm tay vào con người thì sẽ lập tức biến mất khỏi thế gian. Cuối phim, cậu ấy đã hoá thân thành những con đom đóm chỉ vì cứu một đứa bé khỏi ngã.

15 chú chó bị thiêu huỷ

Chú chó ở quê của tôi

Tôi cũng là một người yêu chó mèo, tôi cũng có nuôi nhiều con chó mèo ở quê nhà, nên tôi rất hiểu cảm giác của chú ấy, mất mát quá lớn, đau đớn quá nhiều. Trong cái thời buổi khó khăn của dịch bệnh Covid này, chú ấy đã rất cố gắng để có thể cưu mang tận 15 chú chó. Mình thật ngưỡng mộ và khâm phục hai vợ chồng chú ấy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hoà cùng cái đau của cả dân tộc mình đang gánh phải vì dịch bênh. Nhiều người còn mất người thân, vợ chồng. Giọt nước mắt vẫn còn chưa khô. Nhiều đứa trẻ đã trở thành những đứa bé mồ côi chỉ trong một đêm. Thì tự nhiên thấy nổi đau cũng mình chỉ là hạt cát giữa sa mạc mênh mông chú nhỉ.

Mong sao cho 15 thiên thần bé nhỏ, hoà cùng hàng trăm ngàn thiên thần xinh đẹp ngoài kia. “Họ” sẽ được đến nơi của ánh sáng, đến với bình yên và không còn chịu sự đau khổ của kiếp luân hồi. Mong sao cho dịch bệnh không còn hoành hành cả thế giới này nữa.

Mình chỉ viết nên suy nghĩ của bản thân mình, mình không trách ai cả, cũng không chứng kiến được hết sự việc nên không thể nói gì. Mọi việc đều có hai mặt, đều có cái lý do riêng của nó. Bằng cả tấm lòng, mình mong sao sinh mệnh trên thế giới này, dù nhỏ bằng con kiến, cánh hoa, thì cũng được mọi người trân trọng và yêu mến. Đừng vội tước đi, đừng vội phán xét.

Mấy bộ phim anime của mình hay xem, hay nói về con người và mối quan hệ với thiên nhiên. Chúng ta phát triển quá nhanh chóng, chúng ta đã gây ảnh hưởng đến tự nhiên dù chủ động hay bị động. Có lẻ, theo ý kiến của tôi, dịch bệnh này là lời cảnh tỉnh của bà mẹ thiên nhiên đối với nhân loại. Nếu các bạn có rảnh thì xem một bộ phim nói về con người và thiên nhiên mà mình đã review nhé, bộ phim tên là: Kì nghỉ hè với Kappa. Trong bộ phim này cũng có chú chó trung thành và dũng cảm nữa đó.

Bây giờ mình vẫn còn đang rất mơ hồ và lo lắng. Liệu rằng, khi dịch bệnh qua đi, con người có rút ra được bài học gì không? Một năm, hai năm, rồi mười năm, chúng ta rồi cũng sẽ đi vào vết xe đổ. Phải có giải pháp gì để mọi người nhớ lấy nổi đau này, để mọi người sống tủ tế hơn. Và tôi cũng sẽ sống tử tế hơn, cho dù đó là một việc nhỏ nhặt nhất.

 

 

 

CATEGORIES
TAGS
Share This

AUTHORadmin

COMMENTS

Wordpress (2)
  • comment-avatar
    Mike_charlie 10 tháng

    Hay quá ad ơi. Bài viết thật sự chạm đến trái tim mình.

    • comment-avatar

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ mình! Mình sẽ cố gắng viết cho nó hay hơn nhé

  • Disqus (0 )